DJC

Tiểu thuyết Cắt sâu mãi mãi - Chương 1

Đăng bởi Khôi Vũ - 220 lượt xem

- 5 phút để đọc



Cắt sâu mãi mãi  là tiểu thuyết đầu tay được viết bởi tác giả trẻ Đỗ Trung. Đây là một tác phẩm khá thú vị dành cho bạn trẻ yêu thích văn chương. Tác giả mong sẽ nhận được nhiều góp ý và những trao đổi chân tình. Quý độc giả có thể gửi thư qua hộp mail:trungleon0607@gmail.com hoặc kết nối Facebook.


Đôi Lời Nói Đầu


“Vết cắt trong tim luôn là vết cắt sâu mãi mãi…”


 Nhiều năm trước đây, khi mới chỉ là một cậu bé học cấp 2, cái tuổi đầy mơ mộng với những câu chuyện cổ tích huyền bí hằng đêm qua đài hay những siêu anh hùng đầy quyền năng khiến lũ trẻ ngưỡng mộ, thích thú… và tôi cũng vậy. Tôi đã chắp bút tạo nên một thế giới cho riêng mình như thế.  

 Trang sách đầu tiên được thổi hồn vào là viết nên chính mình, một chuyến phiêu lưu giản đơn và hài hước của một đứa trẻ 13 tuổi. Bao cái đẹp, cái thú vị của những câu chuyện tôi đọc, bộ phim tôi xem, tựa game tôi thích,… đều được vẽ lại qua từng câu từ ngây ngô để thỏa mãn niềm đam mê viết truyện bất tận. Thế giới ấy, thực sự là mớ hỗn độn và rắc rối nhưng với tôi, đó là cả một bầu trời ký ức không bao giờ quên. Bộ truyện đã kết thúc một cách lơ lửng như tuổi ấu thơ chẳng đợi chờ một ai... Thời gian trôi qua lấy đi của chúng ta nhiều thứ, đối với tôi, nó lấy đi nét ngây thơ trong từng lời viết, từng hình ảnh mà tâm trí đã có.

Một câu chuyện mới được mở ra, một thế giới mới được hình thành, nhưng lần này sẽ chẳng còn những gam màu tươi vui nhuốm màu cổ tích nữa. Đó là thế giới nhiều bóng tối hơn!

 Nhưng chính sự trưởng thành đã khiến tư duy của chúng ta bị bó hẹp bởi các khuôn mẫu vô hình. Trải qua nhiều lần xây dựng lại tất cả, tôi đi vào bế tắc. Ở cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới, những áp lực xung quanh, kỳ vọng vào Đại học khiến mọi thứ lại một lần nữa dang dở… Mặc dù vậy, đây là thời điểm quan trọng với từng đường nét thế giới mà tôi mong muốn được hình thành trong mơ hồ, và hơn nghìn trang truyện trở thành món quà chia tay bạn bè để bước tới con đường sinh viên dường như vẫn luôn là điều khiến bản thân tiếc nuối! Sự mơ hồ ấy thực sự khó chịu, nó dường như là không đủ. Khi mỗi lần đặt bút viết chương đầu tiên, tôi lại bị xoay vòng với dòng suy nghĩ chồng chéo cùng hướng đi không rõ ràng. Mọi thứ như các vòng lặp không hồi kết, nét thơ ngây còn sót lại hòa vào sự ẩm ương của tuổi mới lớn, đẩy bản thân tới quyết định tiếp theo, ngừng viết một thời gian dài nữa!


Tôi đã tin rằng, nhà văn và các giấc mơ là bạn.


6 năm nữa trôi qua, khi xã hội Việt Nam bắt đầu va chạm nhiều hơn với thế giới mạng rộng lớn. Nền văn học Việt Nam từng bước phát triển mạnh mẽ để rồi chìm đắm trong mớ bòng bong, hỗn độn của văn học Trung Quốc. Các bạn trẻ dường như đã cho rằng sự cao quý trên từng câu từ chỉ là công cụ để kiếm tiền một cách rẻ mạt và dễ dàng. Ngọn lửa của khát vọng cùng đam mê cháy bỏng chưa bao giờ lụi tắt trong nhiệt huyết đã thúc đẩy tôi đặt bút viết một lần nữa. Con đường tôi lựa chọn sẽ là con đường đầy rẫy những thách thức, khó khăn mà sự chê bai sẽ nhiều hơn khen ngợi, nhưng nó là duy nhất và định hình lại tư duy của độc giả cũng như các tác giả trẻ non nớt ngoài kia! 

Giống như bất kỳ điều trùng hợp kỳ quặc tới khó hiểu nào trên thế giới, tôi không chắc điều gì trong tâm trí mình lúc đó, những xúc cảm, những hình ảnh hiện lên mà không báo trước chỉ bằng từng phút giây mong manh hằng đêm. 

Vẻ khắc khổ, khó gần ẩn chứa câu chuyện bi thương của Mordin liệu có đủ để mọi người đồng cảm? 

Tôi không biết. Nhưng đó là tất cả những gì tôi muốn và thả hồn vào câu chữ đầu tiên! Không phải một thế giới tươi đẹp nữa, không phải nhân vật tôi ngây ngô với những cuộc phiêu lưu vui nhộn đáng mơ ước nữa! 

Thế giới của tôi bắt đầu bởi một lão già điên. 

Ông đến chỉ im lặng nhìn tôi và lắc đầu với gương mặt hằn sâu của tội lỗi thống khổ chẳng thể nào quên. Giấc mơ dường như đang thôi thúc tôi hãy viết lên ông ấy trước tiên để bắt đầu cho mọi chuyện, để tạo nên một sợi dây vô hình không thể cắt đứt được cho tới tận cuối cùng. 

Khi những dòng ngắn ngủi này được viết ra, hơn bao giờ hết của cuộc đời, khát vọng của tuổi trẻ trong tôi không còn gói gọn bởi sự nổi tiếng đơn thuần nữa, mà nó là cả sự thúc đẩy chứng minh cho thế giới rằng, Việt Nam cũng có thể tạo nên những tác phẩm kinh điển đáng ngưỡng mộ.

“Nhưng lúc này, tôi biết mình không đơn độc! Ngày nào đó, sớm thôi, Chúa tể sẽ phải trả giá cho mọi thù hận mà hắn đã gieo giắc vào chúng tôi… Ngày đó, tôi sẽ đứng trước hắn như một đối thủ xứng tầm!”




Chương 1: Có hay không?


 Ầm ĩ, chết người là những gì đang diễn ra ở đây.

Đến giờ vẫn không có ai hiểu tại sao lão lại tạo ra thứ âm nhạc quái dị đó, sự hỗn tạp của hàng chục chiếc đài phát thanh chứ ít gì. Rock, pop, elec,… hòa quyện vào nhau tạo thành bản giao hưởng chết chóc cho ai lỡ thưởng thức. Thực ra thì cũng không có chết chóc lắm, khi gần tám căn nhà tại phố Clander số 7 này chưa có ai báo cảnh sát về việc có ai đó thực sự chết cả. Ai đi qua căn nhà vào cái thời gian gần khuya đều cố sức mà đi cho mau… hoặc là nôn ọe bất tỉnh. Nhưng lão thì đang đung đưa khiêu vũ một mình bên trong, điều đó thực sự làm tôi phì cười, chắc chắn cái thứ đeo bên tai mỗi ngày kia không phải một thiết bị trợ thính, bởi lẽ chẳng điều tiếng nào lại vượt qua được căn nhà rách nát này cả. Có lẽ nó là thứ bảo vệ cái màng nhĩ đen kịt ấy thì hơn. 

Mordin là kẻ-không-bình-thường, ai cũng biết điều đó. Ấy vậy mà thật buồn khi cô bạn thân nhất của tôi, Kyra – tóc xù, không cho là thế. 

“Lẽ ra lão phải tới trại thương điên.” Tôi nói, hai tay khoanh lại trên lan can nhìn về hướng cuối đường một cách chán nản.

“Mình thì không muốn như vậy, Zero.” Kyra đáp, má lúm của cô bé hiện lên khó chịu. “Lão ta có…”

“Một quá khứ đau buồn.” Tôi chêm vào. “Và đó cũng là nơi thân thiết duy nhất của lão. Mình biết, mình biết.”


Dĩ nhiên rồi, lão Mordin đáng thương. 

Gia đình Murphy đã luôn sống trong căn nhà rách nát ấy. Cha Mordin nghiện rượu nặng sau cái chết của người mẹ, để lại lão với sự tội lỗi và sợ hãi mỗi ngày. Mordin được giới thiệu tới trường WoodWorld bởi trí thông minh đặc biệt của mình. Nhưng lão bị cô lập tại đó, không ai muốn kết bạn với kẻ bần hàn như Mordin, ngoại trừ một người. Cô gái danh giá của trường, học sinh xuất sắc của bộ môn Tự nhiên học, đội trưởng đội khiêu vũ và là người kế thừa của dòng họ Grang đầy quyền lực thời bấy giờ.

Vấn đề là Diarina thích Mordin. Cứ như cổ tích vậy, chỉ khác là chàng hoàng tử lọ lem đáng thương không cần tới bộ cánh sang trọng hay cỗ xe bí của bà tiên để chinh phục nàng công chúa xinh đẹp. Diarina yêu sự tốt bụng, chăm chỉ, hiền lành ở lão. Với Mordin đó không hơn một trò đùa cợt, nhưng cô đã luôn ở bên khi lão suy sụp nhất, những lúc Mordin bị chà đạp dưới bùn đất và lau đi vệt máu tươi khi ông Murphy ném chai rượu vào mặt. 

 Lão tặng Diarina một chiếc lược nhỏ bằng thép, có khắc hai chữ LF – kỷ vật duy nhất của người mẹ để lại, với mong ước lão sẽ hạnh phúc bên cô. Cha của Diarina cũng tán thành điều đó. Ông nhận thấy những điều tốt đẹp nơi lão, điều mà ông mong muốn cho tương lai của Diarina cũng như chính đế chế ông xây dựng. Và để hoàn thiện cho bức tranh hoàn hảo ấy, Mordin được dạy bộ môn Xã hội học yêu thích của mình sau khi ra trường.

Nhưng, cuộc sống luôn đi kèm với những điều không ai biết trước, cũng không ai có thể giải thích được vì sao chúng lại xảy ra… Số mệnh? Hay sự đùa giỡn? 

Gia đình Grang đã bị giết hại! Căn biệt thự bị thiêu trụi hoàn toàn, nuốt chửng những tiếng kêu thét vô vọng. Mọi người đã phải đánh bất tỉnh Mordin trước khi lão điên cuồng xông vào. Và khi đám cháy đã tắt, lão chạy tới hất văng mọi cánh tay cản lại của cảnh sát, đào bới trong vô vọng và ném đi mọi thứ tàn tích vẫn còn đang nóng bỏng để tìm Diarina. Cô nằm đó, toàn thân chỉ còn lại tro bụi...

Mordin không thể tin vào điều gì trước mắt nữa, nụ cười đó, những cái ôm đó, những lời yêu thương đó, đang nằm im lặng. Run rẩy chạm vào những gì còn lại của cô, lão sợ tro bụi sẽ tan biến đi nếu hắn quá mạnh tay. Mordin òa khóc, lần đầu tiên trong đời, hắn đau đớn như thân xác đang bị xé vụn từng mảnh nhỏ, nước mắt thấm qua thân xác ấy, tan ra, tạo thành những mảng trống vô hồn. Và một cơn mưa lớn hơn đã cuốn trôi mọi thứ khiến chiếc lược thép dần lộ ra dưới thi thể Diarina, cô đã bảo vệ nó khỏi đám cháy tàn bạo. Chiếc lược chỉ bị xém một ít, nhưng với hắn LF không còn là tình yêu mãi mãi nữa mà đó là sự dối trá

Sau đó, Mordin lặng lẽ bước vào khu rừng bí ẩn của trường WoodWorld. Mọi cuộc tìm kiếm đều vô vọng hoặc… họ không muốn làm vậy. 

 Một tháng sau, các bảo vệ của trường thấy Mordin thất thểu bước ra. Với quần áo rách tươm, lão đã già đi cả mấy chục năm, nét mặt co rúm bị che kín bởi mái tóc rậm rạp, bết lại bẩn thỉu. Lão dường như vừa trải qua những nỗi sợ hãi lớn nhất của cuộc đời. Mordin mau chóng trở về căn nhà rách nát của mình và trốn ở đó. Lão từ chối trở lại dạy học, khước từ việc tới bệnh viện điều trị. Điều duy nhất người đàn ông khổ sở ấy muốn là một mình. Lão không trả lời thêm bất kì câu hỏi nào khác, cố gắng la ó, văng tục đuổi bất cứ ai có ý định moi thông tin để đăng lên báo. Cha lão cũng đã mất vì rượu nhưng Mordin không có vẻ quan tâm điều đó mà hòa mình vào giai điệu kinh dị kia tới lúc này. Không ai đụng chạm tới căn nhà nữa, họ để Mordin muốn làm gì thì làm, nhưng không ai chú ý rằng, lão không cầm chiếc lược nữa…




 Khu rừng của trường WoodWorld là nơi cấm kỵ, không phải ai cũng có thể ra vào nơi đây vào ban đêm, nó thường được sử dụng cho thực hành Tự nhiên học và đôi khi là các chuyến dã ngoại ngắn. Không ai rõ khu rừng này xuất hiện như thế nào, nó chứa đựng những điều huyền bí, và kho báu là thứ người ta thèm khát! Một vật thay đổi hoàn toàn những lý thuyết cơ bản về con người, về việc tuổi tác sẽ không còn là nỗi sợ hãi, về việc đi ngược những quy luật định sẵn của tự nhiên,… là kho báu vô giá! 

 Tôi cũng biết chứ, một câu chuyện cổ tích thú vị. Chẳng có bất kì động vật nào sinh sống trong khu rừng đó cả, ngoài côn trùng. Nhưng điều đó càng khiến cho câu chuyện về một nam sinh đã bất chấp quy định để rồi bị giết hại trở nên rùng rợn hơn. Mặc dù vậy, điều tác động duy nhất tới ngôi trường chỉ là việc rút xuống buổi dã ngoại chỉ còn một lần trong năm và nghiêm ngặt hơn trước mà thôi.




 Bố tôi, John là một trong những thủ lĩnh Mafia trên thế giới, nhưng là Mafia – trắng. Cái tên gọi Mafia - trắng, không phải tự ông đặt ra, cũng không phải là một cấp độ trong thế giới ngầm, mà đó là tên gọi tôn kính mà mọi người đặt ra cho gia đình Gristendusd. Một câu chuyện bi tráng, hào hùng và vẻ vang của dòng họ. 

 Nó bắt nguồn từ khá lâu rồi. Cũng gần 67 năm về trước, một cuộc chiến tranh trên phạm vi toàn thế giới bắt nguồn từ khoa học, những thứ khiến con người ta thay đổi bản chất nhanh chóng. Đó là thời gian mà cái tên Lista là nỗi đáng sợ pha lẫn nể phục của bất kỳ ai. Ông đặt lên những viên gạch niềm tin đầu tiên của nhân loại về việc biến những điều không thể thành có thể. Thế giới biết tới ông với thành phố ARM 1 lơ lửng ngoài không gian, ngục tù LeapStull – nơi giam giữ những tên tội phạm đáng sợ nhất và… thứ kho báu bí ẩn mà nhiều người nói tới kia…

 Tham vọng của Lista rõ ràng không hướng tới lợi ích đơn thuần, ông ta muốn phá bỏ các quy tắc đi vào quy luật tự nhiên, muốn phô trương sức mạnh khoa học và đầu óc thiên tài của mình vào quân sự. Nhà lớn đã ngăn cản điều đó. Nhưng Lista đã giúp nhân loại tạo nên những tưởng tượng ấy một cách chân thực nhất. Ông ta bắt tay với kẻ được gọi là Chúa tể Slayveter, không một ai thực sự biết hắn là ai. Cùng với Lista, Chúa tể Slayveter chọc thủng ngục tù LeapStull như một lời cảnh cáo thế giới cũng như tìm kiếm quân đội cho riêng mình!

 Hắn gieo rắc nỗi sợ hãi tới bất kì ngõ hẻm nào trên các con phố, người dân sợ hãi khi nhắc đến tên mình. Chúa tể đã dùng quyền lực và sự đe dọa thâu tóm các thế lực trong thế giới ngầm trên toàn thế giới. Bóng tối bị che phủ bởi khói đen từ các nhà máy sản xuất vũ khí, cây xanh lụi tàn tại những nơi quân đoàn của Chúa tể đi qua. Mọi thứ đều bị nhấn chìm trong chết chóc, sợ hãi…. 

 Nhưng một tia sáng lóe lên niềm hi vọng của thế giới khi ba trên bảy vị thủ lĩnh đứng đầu của thế giới ngầm đã quyết định liên minh với quân đội Nhà lớn để đứng lên chống lại Slayveter: Họ là Jim nhà Gristendusd, Diven nhà Mathael và Gristina nhà Belling. Ba ngọn đuốc rực sáng trên bầu trời tối tăm đầy hỗn loạn. Họ được gọi là Mafia - trắng!

 Và cuộc chiến mới bắt đầu, nó diễn ra dai dẳng nhiều năm trời, trái đất bị tàn phá vô cùng nặng nề bởi những vũ khí đáng sợ mà Lista tạo ra. Nhưng một sự kiện ập tới khiến mọi thứ lật ngược và dẫn tới sự suy sụp của Chúa tể Slayveter. Lista đã biến mất? Quân kháng chiến dưới sự chỉ huy của vị thủ lĩnh vĩ đại Jim Gristendusd tiến đánh thẳng tới căn cứ cuối cùng. Cụ Jim và một người lính vô danh đã đối mặt với Slayveter trước tiên. Theo những gì kể lại, anh ta không tin vào mắt mình đang nhìn thấy. Chúa tể có sức mạnh không phải là con người, hắn dễ dàng ném anh ta sang một bên để tiến tới cụ Jim. Trong giây phút nguy ngập, Jim đã ra lệnh cho anh rút khỏi đó trước khi hi sinh tính mạng nổ tung cùng kẻ thù. Chiến tranh đã kết thúc nhưng những gì nó để lại thì không bao giờ có thể phai nhòa… 



 Giáo sư Lista đã đi đâu? Ông ta còn sống hay đã chết? Gần khu căn cứ cuối cùng của Chúa tể mọc lên một khu rừng rộng lớn, các nhà khoa học không thể giải thích nổi điều gì đang diễn ra. Và trong đống tàn tích họ tìm ra một đoạn ghi âm còn sót lại: “Ta xây dựng một công trình vĩ đại đi ngược lại quy luật của tạo hóa. Đó là kho báu quý giá của khoa học siêu phàm. Các ngươi sẽ sớm biết thôi.” Các cuộc tìm kiếm quy mô lớn diễn ra nhưng không mang lại nhiều ý nghĩa. Toàn bộ khu đất được mua lại bởi một nhà khoa học, người xây dựng lên ngôi trường ngày nay và đặt tên nó là WoodWorld!

 Tôi đã đọc những điều này trong cuốn sách được tìm thấy trong phòng phả hệ của gia đình, thực sự là nó thú vị, tôi không biết ai đã viết nên cuốn sách này vì nó không có một chút thông tin gì về ngày viết hay tác giả cả. Nói đúng hơn là một cuốn sổ ký hơn là sách, với cái tên duy nhất phía ngoài, Những khu rừng bí ẩn từ trước tới nay. Một hòn đá nhỏ hình đa giác, thuôn dài màu tím đen được đặt vào đúng trang ký có viết về khu rừng của trường WoodWorld. Giờ thì cuốn sổ và viên đá đang trong tay Kyra, tôi đưa nó cho cô bạn vào hôm qua.

“Có lẽ chúng ta nên xuống nhà và uống chút gì đó.” Tôi lên tiếng.

 Cô bạn gật đầu đồng ý trong vô thức khi vẫn đang chăm chú vào từng trang sách trên tay. 

 Kyra dường như giống Diarina đến kỳ lạ. Lần đầu tiên hai đứa gặp nhau là trong bệnh xá của trường. Fasmict cùng đám bạn thân của nó đã lừa nhét tôi vào một cái bao tải hôi hám trước khi quẳng vào căn phòng nào đó rồi chạy biến, chúng đã không quên khóa cửa lại một cách khoái trí. Lần mò trong đêm tối, tôi lồm cồm bò ra trước khi chết điếng bởi xung quanh tối đen mà vội vã chui vô chiếc bao tải và nằm sợ sệt im lặng, không có một tiếng động nào có vẻ như là ai đó sẽ đi qua. Vài tiếng trôi qua, từng thớ thịt run rẩy, liều mình chui ra một lần nữa, tôi mò mẫm với hi vọng tìm được chiếc chuông báo cháy. Chậm chạp từng bước lo lắng, những ngón tay chạm vào mặt kính lạnh lẽo. Một ánh sáng đỏ vụt lên đột ngột phản chiếu gương mặt méo mó, quái dị đang đung đưa trong ống nghiệm. Điều duy nhất tôi làm được là hét lên sợ hãi rồi ngã mạnh xuống sàn. 

 Không rõ bao lâu sau thì tỉnh lại, thứ tôi thấy đầu tiên là cái dáng hộ pháp của bà Stig Bell – sếp trưởng của khu bệnh xá đang gõ gõ vào ống thuốc tiêm to đùng để chắc rằng nó chảy trơn tru.

“Mong là cái đó không dành cho con.” Cất giọng yếu ớt, tôi nhận ra đầu mình được quấn chặt bằng băng trắng.

“Ồ, tỉnh rồi hả cưng?” Bà Stig mỉm cười dịu dàng nói và đưa tôi một cốc nước cam. “Thứ này không dành cho con. Uống chút nước hoa quả đi này.”

“Sao con tới được đây vậy?” 

“À, giáo sư Aylmer đưa con tới đây.”

 Tôi suýt sặc khi nghe cái tên đó, nỗi ám ảnh cho bọn trẻ tại ngôi trường trường này.

“Ông ấy đã đưa con tới đây?” Tôi nhấn mạnh từng từ cuối ngờ vực.

“Giáo sư!” Bà Stig nhắc nhở. “Phải rồi, cùng một cô nhóc nào đó, tên con bé là Kyra thì phải.”

“Ai cơ?”

“Kyra. Không phải cô bé học cùng con sao? À, tới rồi kìa.”

 Hướng đôi mắt theo hướng sếp trưởng của khu bệnh xá, tôi hoàn toàn lạ lẫm với mái tóc màu nâu nhạt đang chậm rãi bước vào.

“Nghỉ ngơi thêm lát nữa rồi nếu thấy ổn, con có thể ra về… và chào con, Kyra.” Bà Stig nháy mắt một cái trước khi rời đi.

“Không sao chứ?” Kyra lên tiếng trước tiên.

 Tôi đáp lại một cách lóng ngóng: “Ơ, tôi ổn. Cảm ơn nhé.”

 Cùng nhau bước ra ngoài bệnh xá ít phút sau đó, tôi chợt nhận ra trời đã ngả vàng chói lọi. Lén nhìn cô bé để chắc chắn rằng hai đứa cùng chung lớp học, tôi hỏi tiếp: “Sao bạn tìm được mình?”

“Tình cờ thôi, nhưng tiếng hét của bạn rất ấn tượng đấy.” Kyra nhún vai.

“Giáo sư Aylmer sẽ giết mình mất, không ai được tới nơi đó cả!”

“Đừng lo, mọi người đều biết là thằng Fasmict bày trò này mà.”

 Nhe răng đáp lại, nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên gương mặt cô bé, đó là nụ cười đẹp nhất mà tôi từng được nhìn thấy. Nhưng đó không phải là một sự tình cờ, bởi lẽ căn phòng đó là nơi biệt lập hoàn toàn với các khu khác của ngôi trường...


 Hai đứa bắt gặp Crystal khi đang đi dọc theo hành lang tầng hai, con bé đang vận lên mình bộ váy trắng rực rỡ.

“Xuất sắc!” Kyra không nén nổi sự ngưỡng mộ.

 Mặc dù là em gái ruột, nhưng trái với bề ngoài dị hợm của tôi, nó thừa hưởng những gì đẹp nhất của bố mẹ với mái tóc vàng óng ả.

“Cám ơn chị, nhưng em hoàn toàn không thích đống này.” Crystal chun mũi.

“Đó là bộ đồ cho buổi kịch sắp tới? Em có phải là công chúa láng giềng xấu tính không thế?” Tôi châm chọc.

“Cám ơn vì đã nhận ra là đồ công chúa.” Con bé đáp trả đanh đá. “Em cũng muốn đóng một mụ phù thủy để đời lắm.”

 Tôi im luôn. Crystal đả động tới kỷ niệm đau đớn hồi năm ngoái. 

 Phải, tôi đã từng tham gia một vở kịch như thế, và như mọi lần, Fasmict luôn là đứa xung phong chọn phần kịch bản. Thằng nhóc đã tạo nên một thứ không thể nào lố bịch hơn được nữa. Chính xác thì nó đã viết lại đoạn kết của câu chuyện cổ tích về nàng Bạch Tuyết yếu đuối chờ đợi hoàng tử của đời mình đi ngang qua, nhưng thay vì làm vậy, nàng đã phi xuống biển đè đầu mụ phù thủy độc ác là tôi (không hiểu ai mới là người độc ác) và bắt ép cho nàng ta một giọng hát thánh thót của tiên cá để lôi kéo hoàng tử láng giềng. Làm phù thủy bị đè đầu thế này chưa thể thấm được bằng bộ đồ mà thằng nhóc Fasmict ép tôi phải mặc, một bộ vũ công thiên nga kết hợp mũ trùm xám xịt. Khi nghe xong điều kiện, nàng Bạch Tuyết đã lại lần nữa lao xuống biển khơi tóm được một nàng tiên cá thứ thiệt và vứt oạch xuống nền đất.

 Jimorel – Nàng tiên cá sẽ đỡ chịu tra tấn hơn nếu không thốt lên rằng: “Ôi, giọng hát của ta ư? Sao nàng không nghĩ hơi trong người nàng cũng đủ tạo nên cả dàn nhạc?” 

 Và rồi Bạch Tuyết đã trở thành tiên cá. Nàng tiên cá Simona, thực tình lúc đó tôi thắc mắc về giống cá của nàng tiên này, cá voi hay cá mập trắng không biết (thật nể phục cho ai kiếm được bộ đồ vừa với cái thân hình bự con ấy). Sau đó, nàng hí hửng tiếp tục lao đầu ra biển chờ đợi chiếc thuyền sang trọng của hoàng gia nước láng giềng và cất tiếng hát. Giọng hát của nàng khiến giông bão nổi lên mỗi lúc một dữ dội hơn. Đó thực sự là tiếng thét của một con quái thú đang tìm bạn tình. Nhưng dũng cảm thay, vị hoàng tử cao quý Fasmict đã đâm chết nàng bởi mũi tàu. Cuối cùng, chàng lấy nàng tiên cá Jimorel nay đã thành người, còn tôi thì bị tống vào ngục tới hết đời.

 Sau vai diễn đó, tôi đã nhận được hàng loạt đề cử ở các giải phù thủy ngu ngốc nhất, nam diễn viên ăn đòn nhiều nhất,…


“Thôi em phải đi thay đống này ra đây.” Crystal thô bạo đẩy tôi qua một bên.

 Đợi nó vào phòng, tôi lầm bầm: “Đáng ghét.”

“Cô bé ngày càng xinh hơn.” Kyra nói.

“Và cũng khó ưa hơn.”

 Tiếng cười nói khúc khích như thường lệ vang lên trong phòng ăn báo hiệu bài báo của Lumiscape – bự vẫn luôn làm tốt nhiệm vụ gây hài của mình bằng những thứ nhí nhố mà ông ta bịa ra.

“Ồ chào hai cưng.” Mẹ mỉm cười tươi tắn, trước khi bẹo tôi một cái và đi ra sau pha chế món nước hoa quả.“Uống chút gì không các con?”

“Vâng, thưa quý bà.” Tôi nghiêng mình đáp lại một cách điệu bộ.

“Victim cho rằng dạo này con có khá hơn chút ít.” Bố John lên tiếng. Ông đã cất tờ báo điện tử qua một bên.

“Chút-ít.” Tôi lặp lại vẻ cáu kỉnh. 

 Khi là con của một thủ lĩnh đứng đầu thì việc huấn luyện là điều bắt buộc, nhưng không có nghĩa tôi không được quyền ghét Victim vì khuôn mặt luôn toét ra đó cứ như đang chế giễu vậy. Bố luôn nói nếu thắng được anh ta thì không phải học gì nữa, giá như điều đó đơn giản như những gì ông đã nói. 

“Con không nên khó chịu với Victim, điều đó chỉ khiến con thua cuộc thôi.” Ông hướng cái nhìn trìu mến về hướng cô bạn. “Con thì sao Kyra, vẫn là một học sinh xuất sắc phải không?”

“Dạ, vâng.” Kyra gượng gạo trả lời.

“Tuyệt lắm, sự thông minh luôn là thứ mà vị thủ lĩnh tương lai bé nhỏ này cần ở người vợ của mình.” 

 Trái với gương mặt bừng lên nóng bức của tôi, cô bạn chỉ đơn thuần mỉm cười tươi tắn. 

 Một lúc sau, tiếng Martin gọi vang từ bên ngoài vào, cũng không còn sớm nữa. Cậu bé với những mụn cơm rải rác khắp gương mặt này là anh trai của Kyra. Dáng người cao dong dỏng, mái tóc ngắn xoăn tít màu nâu nhạt, anh ta với tôi là cặp chơi game khó có thể tách rời. Kyra khẽ cúi chào mọi người rồi bước ra cửa chính, nơi mà Martin đang hớn hở nói chuyện với Bryan – người chịu trách nhiệm trông coi cả đám khi ra khỏi nhà. 

“Bản thân em thích Walther 107 hơn. Điệp viên thứ thiệt hay dùng đó anh.”

“Vậy à, anh nghĩ loại FN FNP-129 hợp với em hơn đấy.” Bryan châm chọc.

 Martin đấm nhẹ vào cánh tay anh một cái rồi toe toét cưới với hai đứa tôi.

“Đến giờ công chúa nhỏ phải về rồi đó.”

“Cám ơn ngài Martin-xoăn-tít.” Kyra đáp lại.

 Martin cười trừ rồi nháy mắt chào tạm biệt: “Hẹn gặp lại vào ngày mai.”

 Tôi mỉm cười đáp nhìn theo họ leo lên chiếc xe Mist 67 trứ danh – loại xe đạp có gắn phản lực đời mới. Trời đang se dần của những ngày cuối tháng 10, báo hiệu mùa đông năm nay sẽ lạnh hơn năm ngoài. Tôi quay trở lại phòng bếp và nhận ra Crytasl đang ba hoa về buổi kịch diễn ra sau một tháng nữa.

“Nó sẽ không bao giờ được đảm nhận trang phục một lần nào nữa, con thề đấy!” Con bé gần như gào lên.

“Coi nào, cưng, cái váy đó đẹp mà.” Bố John trấn an.

“Con cũng nghĩ vậy phải không Zero?” Mẹ hướng cái nhìn về phía thằng nhóc vừa xuất hiện.

“Vâng, con cũng nghĩ vậy.” Tôi nhún vai và uống một ngụm nước cam trên bàn. “Nhưng ai đã lo vụ này vậy?”

“Thằng Tryne.” Crystal đáp gọn lỏn.

“À, quý tử của nhà Damist, gia đình có truyền thống làm rượu nho tới từ Pháp. Ta chưa bao giờ bỏ lỡ những chai rượu của họ trong các bữa tiệc cả.”

“Con không quan tâm, đó là một thằng đần độn và rắc rối.”

“Không lẽ lại thế?” Mẹ xen vào một cách hóm hỉnh. “Nhưng nếu là với con thì cưng à, chàng trai nào cũng sẽ như vậy cả thôi.”

 Crystal mỉm cười chua chát. Con bé không hứng thú với những chuyện này. Nó luôn bị khủng bố mỗi tối bởi hàng tá cuộc gọi làm quen lãng mạn, và thường thì Crystal luôn kết thúc bằng cách lạnh lùng quẳng điện thoại đi.

 Tôi lên phòng riêng sau khi đã no nê với bữa tối ngon lành nhưng sẽ tuyệt hơn nếu gương mặt không bị đáp một chiếc bánh kem nào khác. Khung cảnh êm dịu của bãi cỏ xanh mượt mở ra mời gọi. Tôi có thể hình dung ra sự huyền ảo ấy khi những con đom đóm bắt đầu nhảy múa dưới trăng. Nhưng đống bài tập đang kêu gào trong tâm trí khiến bản thân chán nản đẩy cơ thể khỏi dòng suy tư để tiến vô bàn học. 

“Bố đã dạy phép lịch sự về vụ gõ cửa phòng riêng, em nhớ chứ?” Tôi hỏi với giọng nổi quạu. 

“Chắc chắn rồi.” Crystal đáp mà chả thèm chú ý thái độ thù địch đang tỏa ra cho lắm. 

“Có chuyện gì vậy?”

“Em cần giúp đỡ.”

Tôi nghĩ mình có nên cho đây là một sự đe dọa không nhỉ?

“Về vở kịch sắp tới, em muốn nhờ anh việc đó.” Con bé huỵch toẹt.

 Tôi phá ra cười ngặt nghẽo: “Anh? Chắc chắn là em đang đùa phải không?

“Không hề!” Crystal đáp lại bằng một cái nhìn chết chóc.

Nhìn lại vẻ mặt nghiêm túc kỳ lạ hiếm thấy của nó, tôi im bặt và suy nghĩ xem liệu con bé muốn nhờ cái gì? Tôi đâu có giỏi về chuyện này chứ?

“Đừng lo, nhiệm vụ của anh chỉ là kiểm tra việc khớp lời thoại và xem em diễn. Hết.”

“Và anh được gì?” Tôi nhíu mày hỏi lại.

“Không phải tập với Victim cho tới khi nào vở kịch hoàn thành.” Crystal cười ma mãnh. “Sao hả? Có hay không?”

 Tôi đang cố tin vào những gì mình đang nghe thấy, không phải nhìn bản mặt đáng ghét của anh ta trong gần một tháng liền, lời đề nghị không thể nào ngon lành hơn lúc này. Mỉm cười ngơ ngẩn trong khi đang suy nghĩ tới những buổi chiều yên bình, đó sẽ là cả đống thì giờ làm những điều mình thích, thật tuyệt!

“Thỏa thuận rồi nhé, từ giờ tới khi vở kịch kết thúc, em sẽ ở phòng anh để tiện cho việc luyện tập.” Nó nói luôn trước khi chạy biến ra ngoài. 

 Và khi trấn tĩnh trở lại, tôi tròn mắt nhìn về cánh cửa đang từ từ khép lại đầy kinh ngạc. Không biết sẽ có gì đáng sợ trong thời gian sắp tới nữa!



Banner dọc