DJC

BÀI 1.6: CÁCH ĐỂ XÁC ĐỊNH ƯỚC MƠ

Đăng bởi Nguyễn Thị Viên - 1127 lượt xem

- 10 phút để đọc

Welcome to English Club - Thư viện 100 năm “Thân Tâm Tuệ” của DJC! Tặng Bạn giải pháp Học tiếng Anh kết hợp với Mô hình Phát triển bản thân DJ Model  giúp Nâng cao năng lực:

  1. Nghe Nói Đọc Viết & Dịch tiếng Anh.

  2. Thuyết trình thông qua Modeling “Học theo video mẫu”.

  3. Khai phóng nội lực để Thịnh vượng, Bình An & Hạnh phúc. 

Để tự học hiệu quả, tham khảo các bước sau:

  1. Chọn bài có nội dung phù hợp.

  2. Xem bản dịch song khi nghe bài học.

  3. Chuẩn bị sổ / máy note lại nội dung ý nghĩa.

Giới thiệu:

  • Đối tượng: Học sinh, sinh viên và người đi làm mong muốn phát triển bản thân

  • Tác giả: Elite Daily - Dr. Gled Tsipursky (nhà văn, diễn giả, nhà tư vấn, huấn luyện viên, học giả và doanh nhân xã hội chuyên về các chiến lược dựa trên khoa học để ra quyết định hiệu quả, đạt được mục tiêu, trí tuệ cảm xúc và xã hội, ý nghĩa & mục đích, lòng vị tha)

  • Cộng tác viên dịch: Nguyễn Hoàng Oanh

  • DJ Model: #Bánh xe cuộc đời #Bộ kỹ năng #Sự nghiệp

  • Link tài liệu gốc: XEM NGAY


HOW TO DETERMINE WHETHER YOU’RE FOLLOWING YOUR OWN DREAMS OR SOMEONE ELSE’S

CÁCH ĐỂ XÁC ĐỊNH ƯỚC MƠ


Mentally strong people don't let others determine their career paths. Instead, they take charge of their own lives and go wherever they want to go. I was lucky to realize I was at the stage where I was making my own career decisions, and I want to share my story with you.


Những người mạnh mẽ về tinh thần sẽ không để người khác quyết định con đường sự nghiệp của họ. Thay vào đó, họ tự lo liệu cuộc sống của mình và đi bất cứ đâu họ muốn. Tôi may mắn nhận ra mình đang ở giai đoạn mà tôi phải đưa ra quyết định cho sự nghiệp của riêng mình và tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình với các bạn.


I planned to become a medical doctor.

Back when I was in high school, and through the first couple of years of college, I had a clear career goal. Why? Looking back at it, my career goal was a result of encouragement and expectations from my family and friends.


Tôi dự định trở thành một bác sĩ y khoa.

Trở lại thời điểm khi tôi còn học trung học, và qua vài năm đầu đại học, tôi đã có một mục tiêu nghề nghiệp rõ ràng. Tại sao? Vì nhìn lại nó, mục tiêu nghề nghiệp của tôi là kết quả của sự động viên và kỳ vọng từ gia đình và bạn bè.


My family emigrated from the Soviet Union when I was 10, and we spent the next few years living in poverty. I remember my parents' early jobs in America: My dad was driving a bread delivery truck, and my mom cleaning other people's houses. We couldn't afford nice things.


Gia đình tôi di cư từ Liên Xô khi tôi 10 tuổi, và chúng tôi đã trải qua vài năm tiếp theo sống trong cảnh nghèo đói. Tôi nhớ những công việc ban đầu của bố mẹ tôi ở Mỹ: Bố tôi lái xe tải giao bánh mì và mẹ tôi thì đi dọn dẹp nhà cửa cho người khác. Chúng tôi không thể mua nổi những món đồ tốt.


I felt so ashamed in front of the other kids for not being able to get the latest cool backpack or wear cool clothes. I was always on the margins, never fitting in.


Tôi đã cảm thấy rất xấu hổ trước những đứa trẻ khác vì không thể có được chiếc ba lô đẹp và mới nhất hoặc mặc những bộ quần áo đẹp. Tôi luôn ở bên lề, không bao giờ có thể hòa nhập.


My parents encouraged me to become a medical doctor. They gave up their successful professional careers when they moved to the US, and they worked long and hard to regain financial stability. It's no wonder they wanted me to have a career that guaranteed a high income, stability and prestige. 


Cha mẹ tôi khuyến khích tôi trở thành một bác sĩ y khoa. Họ đã từ bỏ sự nghiệp của mình khi chuyển đến Mỹ, và họ đã phải làm việc chăm chỉ trong thời gian dài để ổn định lại tài chính. Không có gì lạ khi họ muốn tôi có một công việc đảm bảo thu nhập cao, ổn định và danh giá. 


My friends also encouraged me to go into medicine. My best friend in high school, in particular, also wanted to become a medical doctor. He wanted to have a prestigious job and make lots of money, which sounded like a good goal to have. It reinforced my parents' advice. In addition, friendly competition was a big part of my relationship with my best friend.


Bạn bè cũng khuyến khích tôi đi theo ngành y. Đặc biệt, người bạn thân nhất của tôi thời trung học cũng muốn trở thành một bác sĩ y khoa. Anh ấy muốn có một công việc danh giá và kiếm được nhiều tiền, điều này nghe có vẻ là mục tiêu tốt mà tôi cần đạt được. Đồng thời, nó củng cố lời khuyên của bố mẹ tôi. Ngoài ra, cạnh tranh công bằng là một phần quan trọng trong mối quan hệ của tôi với người bạn thân nhất của mình.


You could sense this competition when we were arguing with each other about life questions or playing poker into the wee hours of the morning. You could see it when we put in our long hours to ace our biochemistry exams, and got high scores on the standardized tests in order to get into medical school. These were just the ways in which we showed one another who was top dog.


Bạn có thể cảm nhận được sự cạnh tranh này khi chúng tôi tranh luận với nhau về những câu hỏi trong cuộc sống hoặc chơi bài poker vào lúc gần sáng. Bạn có thể thấy điều đó khi chúng tôi dành thời gian dài để hoàn thành các kỳ thi hóa sinh và đạt điểm cao trong các bài thi tiêu chuẩn để vào trường y. Đây chỉ là những cách mà chúng tôi cho nhau thấy ai là người đứng đầu.


I still remember the thrill of finding out that I had gotten a higher score on a standardized test. I had won.


Tôi vẫn nhớ cảm giác hồi hộp khi biết rằng tôi đã đạt điểm cao hơn trong một bài thi tiêu chuẩn. Tôi đã giành chiến thắng!


As you can see, it was very easy for me to go along with everything my friends and family encouraged me to do. I was in my last year of college, working through the complicated and expensive process of applying to medical schools, when I came across an essay question that stopped me in my tracks:


Như bạn có thể thấy, tôi rất dễ dàng làm theo mọi thứ mà bạn bè và gia đình khuyến khích tôi làm. Tôi đang học năm cuối đại học, đang trong quá trình nộp đơn vào các trường y khoa phức tạp và tốn kém, khi tôi bắt gặp một câu hỏi tiểu luận khiến tôi không thể ngừng suy nghĩ:


“Why do you want to be a medical doctor?”


"Tại sao bạn muốn trở thành một bác sĩ y khoa?"


Why did I want to be a medical doctor? Well, it's what everyone around me wanted me to do.


Tại sao tôi muốn trở thành một bác sĩ y khoa? Đó là điều mà mọi người xung quanh tôi muốn tôi làm.


It was what my family wanted me to do. It was what my friends encouraged me to do. It would mean getting a lot of money. It would be a very safe career. It would be prestigious.


Đó là những gì gia đình tôi muốn tôi làm. Đó là những gì bạn bè tôi khuyến khích tôi làm. Đó là vì sẽ kiếm được rất nhiều tiền. Đó sẽ là một nghề nghiệp rất ổn định và danh giá.


So, it was the right thing for me to do. Wasn't it?


Vì vậy, đó là điều đúng đắn đối với tôi. Phải không?


Well, maybe it wasn't. I realized I had never really stopped and thought about what I wanted to do with my life. My career is the way in which I would spend much of my time every week for many, many years.


Chà, có lẽ không phải vậy. Tôi nhận ra rằng tôi chưa bao giờ dừng lại và suy nghĩ về những gì tôi muốn làm trong cuộc đời mình. Sự nghiệp của tôi là con đường mà tôi sẽ dành phần lớn thời gian của mình mỗi tuần trong rất nhiều năm.


But I had never considered what kind of work I would actually want to do, not to mention whether I would even want to do the work involved with being a medical doctor. As a medical doctor, I would work long and sleepless hours, spend my time around the sick and dying and have people's lives in my hands. Is that what I wanted to do?


Nhưng tôi chưa bao giờ cân nhắc xem mình thực sự muốn làm công việc gì, chưa kể đến việc liệu tôi có muốn làm công việc liên quan đến việc trở thành một bác sĩ y khoa hay không. Là một bác sĩ y khoa, tôi sẽ làm việc nhiều giờ liền và không ngủ, dành thời gian để ở bên cạnh những người bệnh, sắp “ra đi” và nắm giữ sự sống của mọi người trong tay tôi. Đó có phải là những gì tôi muốn làm?


There I was, sitting at the keyboard, staring at that blank Word document with that essay question at the top. Why did I want to be a medical doctor? I didn't have a good answer to that question.


Tôi đã ở đó, ngồi cạnh bàn phím, nhìn chằm chằm vào tài liệu Word trống rỗng với câu hỏi tiểu luận ở trên cùng. Tại sao tôi muốn trở thành một bác sĩ y khoa? Tôi đã không thể đưa ra câu trả lời thuyết phục nhất cho câu hỏi đó. 


My mind was racing, and my thoughts were jumbled. What should I do? I decided to talk to someone I could trust.


Đầu óc tôi quay cuồng, và suy nghĩ của tôi lộn xộn. Tôi nên làm gì? Và rồi tôi quyết định nói chuyện với một người mà tôi có thể tin tưởng.


So, I called my girlfriend to help me deal with my mini-life crisis. She was very supportive, as I thought she would be. She told me I shouldn't do what others thought I should do, but that I should think about what would make me happy. She said that it's more important to have a lifestyle you enjoy.


Vì vậy, tôi đã gọi cho bạn gái của mình để cô ấy giúp tôi giải quyết cuộc khủng hoảng của mình.  Như tôi nghĩ, cô ấy đã rất ủng hộ. Cô ấy nói rằng tôi không nên làm những gì người khác nghĩ rằng tôi nên làm, mà tôi nên nghĩ về những gì sẽ khiến tôi hạnh phúc. Cô ấy nói rằng điều quan trọng hơn là sống theo cách mà mình thích.


Her words provided a valuable outside perspective for me. By the end of our conversation, I realized that I had no interest in being a medical doctor. If I continued down the path I was on, I would be miserable in my career. I would be doing it just for the money and prestige.


Lời nói của cô ấy giúp tôi có cái nhìn xa hơn về những giá trị bên ngoài. Vào cuối cuộc trò chuyện, tôi nhận ra rằng tôi không có hứng thú với việc trở thành một bác sĩ y khoa. Nếu tôi tiếp tục đi theo con đường mà tôi đang đi, tôi sẽ rất khốn khổ trong sự nghiệp của mình. Tôi sẽ làm điều đó chỉ vì tiền và danh dự.


I realized I was on the medical school track because others I trust — my parents and my friends — told me it was a good idea so much, I believed it to be true. This was regardless of whether it was actually a good thing for me to do.


Tôi nhận ra mình đang theo học trường y vì những người khác mà tôi tin tưởng - bố mẹ và bạn bè của tôi - nói với tôi đó là một ý kiến ​​hay, tôi tin đó là sự thật. Bất chấp việc đó có thực sự là một việc tốt đối với tôi hay không.


Why did this happen?

I later learned that I found myself in this situation, in part, because of a common thinking error that scientists call the Mere exposure effect. This term refers to our brain's tendency to believe something is true and good simply because we are familiar with it, regardless of whether or not it actually is.


Tại sao điều này xảy ra?

Sau đó, tôi biết rằng tôi rơi vào tình huống này, một phần là do lỗi tư duy phổ biến mà các nhà khoa học gọi là “hiệu ứng tiếp xúc Mere” . Thuật ngữ này đề cập đến xu hướng của bộ não chúng ta tin rằng điều gì đó là đúng và tốt, đơn giản là vì chúng ta đã quen thuộc với nó, bất kể nó có thực sự là như vậy hay không.


Since I learned about the mere exposure effect, I am much more suspicious of any beliefs I have that are frequently repeated by others around me. I go the extra mile to evaluate whether or not they are true and good for me. This means I can gain agency and intentionally take actions that help me toward my long-term goals.


Kể từ khi tôi biết về hiệu ứng tiếp xúc Mere, tôi nghi ngờ nhiều hơn về bất kỳ niềm tin nào mà tôi có được từ những người xung quanh. Tôi đi xa hơn để đánh giá xem chúng có đúng và tốt cho tôi hay không. Điều này có nghĩa là tôi có thể giành được quyền tự quyết và thực hiện những việc giúp tôi đạt được mục tiêu dài hạn của mình .


So, what happened next?

After my big realization about medical school and the conversation with my girlfriend, I took some time to think about my actual long-term goals. What did I — not someone else — want to do with my life? What kind of career did I want to have? Where did I want to go?


Vì vậy, điều gì đã xảy ra tiếp theo?

Sau khi nhận thức rõ ràng về trường y và cuộc trò chuyện với bạn gái, tôi đã dành một chút thời gian để suy nghĩ về mục tiêu dài hạn của mình. Tôi - chứ không phải ai khác - đã làm gì với cuộc đời mình? Tôi đã muốn có nghề nghiệp gì? Tôi đã muốn đi đâu?


I was always passionate about history. In grade school, I got into trouble for reading history books under my desk while the teacher talked about math. As a teenager, I stayed up until 3 am, reading books about World War II. Even when I was on the medical school track in college, I double-majored in history and biology.


Tôi luôn say mê lịch sử. Ở trường lớp, tôi gặp rắc rối khi đọc sách lịch sử dưới bàn trong khi giáo viên nói về môn toán. Khi còn là một thiếu niên, tôi đã thức đến 3 giờ sáng, đọc sách về Thế chiến thứ hai. Ngay cả khi tôi theo học trường y ở trường đại học, tôi đã học hai chuyên ngành lịch sử và sinh học.


History is my love and joy. However, I never seriously considered going into history professionally. It's not a field in which one can make much money or have great job security.


Lịch sử là tình yêu và niềm vui của tôi. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ nghiêm túc xem xét việc đi theo lịch sử một cách chuyên nghiệp. Đó không phải là lĩnh vực có thể kiếm được nhiều tiền hoặc đảm bảo một công việc ổn định.


After considering my options and preferences, I decided that money and security mattered less than a profession that would be genuinely satisfying and meaningful. "What's the point of making a million bucks if I'm miserable doing it?" I thought to myself. I chose a long-term goal I thought would make me happy, as opposed to simply choosing one that was in line with the expectations my parents and friends had.


Sau khi cân nhắc các lựa chọn và sở thích của mình, tôi quyết định rằng tiền bạc và sự ổn định không quan trọng bằng một nghề mà thực sự yêu thích và có ý nghĩa. "Kiếm được một triệu đô la nếu tôi làm việc đó thì có ích gì?" Tôi nghĩ đến bản thân mình. Tôi đã chọn mục tiêu dài hạn sẽ khiến tôi hạnh phúc, thay vì chỉ đơn giản chọn mục tiêu phù hợp với kỳ vọng của cha mẹ và bạn bè tôi.


So, I decided to become a history professor. My decision led to some big challenges with those close to me. My parents were very upset to learn I no longer wanted to go to medical school. They really tore into me, telling me I would never be well off or have job security. It also wasn't easy to tell my friends that I had decided to become a history professor instead of a medical doctor.


Vì vậy, tôi quyết định trở thành một giáo sư lịch sử. Với quyết định này, tôi phải đối mặt với những thách thức lớn từ những người thân thiết của tôi. Cha mẹ tôi rất khó chịu khi biết tôi không còn muốn đi học trường y. Họ thực sự “xé xác” tôi, nói với tôi rằng tôi sẽ không bao giờ khá giả hay có việc làm ổn định. Cũng không dễ dàng để nói với bạn bè rằng tôi đã quyết định trở thành một giáo sư lịch sử thay vì một bác sĩ y khoa.


My best friend even jokingly asked if I was willing to trade grades on the standardized medical school exam, since I wasn't going to use my score. It was painful to accept that I had wasted so much time and effort to prepare for medical school, only to realize it was not the right choice for me. I really, I wish this was something I had realized earlier, and not in my last year of college.


Người bạn thân nhất của tôi thậm chí còn hỏi đùa rằng tôi có muốn đổi điểm với cậu trong kỳ thi tiêu chuẩn của trường Y hay không, vì tôi sẽ không sử dụng điểm số của mình nữa. Thật đau đớn khi chấp nhận rằng mình đã lãng phí quá nhiều thời gian và công sức để ôn thi vào trường Y, để rồi nhận ra đó không phải là sự lựa chọn phù hợp với mình. Tôi thực sự ước rằng tôi đã nhận ra sớm hơn, chứ không phải vào năm cuối đại học.


If you want to avoid finding yourself in a situation like this, here are three steps you can take:


Nếu bạn muốn tránh rơi vào tình huống như thế này, đây là ba bước bạn cần thực hiện:


1. Think about what you want to do in your life.

Stop and think about your life purpose and long-term goals. Write these down on a piece of paper.


1. Suy nghĩ về những gì bạn muốn làm trong cuộc sống của mình.

Hãy dừng lại và suy nghĩ về mục đích sống và mục tiêu dài hạn của bạn. Viết những điều này ra một tờ giấy.


2. Review your thoughts, and see whether you may be excessively influenced by the messages you get from your family, friends or the media.


2. Xem lại suy nghĩ của bạn và xem liệu bạn có bị ảnh hưởng quá mức bởi những mong muốn từ gia đình, bạn bè hoặc phương tiện truyền thông hay không.


If so, pay special attention and make sure these goals are also aligned with what you want for yourself. Answer the following question: If you did not have any of those influences, what would you put down for your own life purpose and long-term goals?


Nếu vậy, hãy đặc biệt chú ý và đảm bảo rằng những mục tiêu này cũng phù hợp với những gì bạn muốn làm cho bản thân. Trả lời câu hỏi sau: Nếu bạn không bị bất kỳ ảnh hưởng nào, bạn sẽ đặt mục tiêu sống và mục tiêu dài hạn của chính mình là gì?


Recognize that your life is yours, not theirs. You should live the life you choose for yourself. This approach is part of a broader strategy of dealing with common thinking errors by considering the alternatives. Research shows that this is a very effective way to avoid thinking errors such as the mere exposure effect.


Nhận ra rằng cuộc sống của bạn là của bạn, không phải của ai khác. Vậy bạn nên sống cuộc sống mà bạn chọn cho chính mình. Cách tiếp cận này là một phần của chiến lược rộng lớn hơn để đối phó với các lỗi tư duy phổ biến bằng cách xem xét các lựa chọn thay thế. Nghiên cứu cho thấy  đây là một cách rất hiệu quả để tránh bị ảnh hưởng bởi những suy nghĩ của người khác.


3. Review your answers and revise them as needed every three months.


3. Xem lại các câu trả lời của bạn và sửa đổi chúng khi cần thiết ba tháng một lần.


Avoid being attached to your previous goals. Remember: You change throughout your life, and your goals and preferences change with you. Don't be afraid to let go of the past, and welcome the current with your arms wide open.


Tránh bị ràng buộc vào các mục tiêu trước đây của bạn. Hãy nhớ rằng: Bạn thay đổi trong suốt cuộc đời, mục tiêu và sở thích của bạn cũng thay đổi theo. Đừng ngại buông bỏ quá khứ, và mở rộng vòng tay chào đón hiện tại.


Cảm ơn bạn đã thật chăm chỉ, nếu cần thêm tài liệu hãy nói với DJC. Bạn thấy đoạn dịch nào chưa phù hợp hãy comment ở phần bình luận, DJC rất hân hạnh được nghe góp ý của bạn. Nếu cần hỗ trợ hãy liên hệ với DJC và đừng quên tải App để xem tài liệu trên giao diện thân thiện hơn và sở hữu kho tri thức tinh hoa Việt.

iOS:         TẢI APP NGAY

Android:  TẢI APP NGAY