DJC

BÀI 1.10: CÁCH ĐỂ THIẾT KẾ NÊN CUỘC SỐNG MÀ BẠN MONG ƯỚC

Đăng bởi Nguyễn Thị Viên - 1731 lượt xem

- 10 phút để đọc

 
 

Welcome to English Club - Thư viện 100 năm “Thân Tâm Tuệ” của DJC! Tặng Bạn giải pháp Học tiếng Anh kết hợp với Mô hình Phát triển bản thân DJ Model giúp Nâng cao năng lực:

  1. Nghe Nói Đọc Viết & Dịch tiếng Anh.

  2. Thuyết trình thông qua Modeling “Học theo video mẫu”.

  3. Khai phóng nội lực để Thịnh vượng, Bình An & Hạnh phúc. 

Để tự học hiệu quả, tham khảo các bước sau:

  1. Chọn bài có nội dung phù hợp.

  2. Xem bản dịch song khi nghe bài học.

  3. Chuẩn bị sổ / máy note lại nội dung ý nghĩa.

Giới thiệu:

  • Đối tượng: Học sinh, sinh viên và người đi làm mong muốn phát triển bản thân

  • Tác giả: Kiến trúc sư, nhà thiết kế Nader Sammouri

  • Cộng tác viên dịch: Trần Ngọc Trọng

  • DJ Model: #Bánh xe cuộc đời #Bộ kỹ năng #Nhà lãnh đạo #Người cân bằng

  • Link tài liệu gốc: XEM NGAY


WHAT SHOULD I DO WITH MY LIFE?

CÁCH ĐỂ THIẾT KẾ NÊN CUỘC SỐNG MÀ BẠN MONG ƯỚC


If you are trying to figure out life, I understand. I wish someone gave me a guide when I was young and told me how to live. I was always troubled by the idea that no one ever gave me this guide: How should I think? What's my purpose? 


Nếu bạn đang cố gắng tìm hiểu cuộc sống của mình, tôi hiểu. Tôi ước vào thời trẻ có ai đó đã cho tôi một hướng dẫn và dạy cho tôi biết sống thế nào. Tôi luôn gặp rắc rối với ý nghĩ rằng không có ai từng cho tôi hướng dẫn này: “Tôi nên nghĩ như thế nào? Mục đích của tôi là gì?” 


This was me when I was young in the middle, I was a child and I remember I always used to approach my mom and ask her: “How should i think? What should I do? When I grow up, what's my purpose?” And she gave me no answers, she was always pissed when I asked her this question. She never liked it, I got no answers. 


Đây là tôi thời còn nhỏ, khi ấy tôi là một đứa trẻ và tôi nhớ rằng tôi luôn đến gần mẹ và hỏi mẹ: “Con nên nghĩ như thế nào? Con nên làm những gì? Khi lớn lên, mục tiêu của con là gì?” Và mẹ tôi không cho tôi câu trả lời, cô ấy luôn cảm thấy bực bội khi tôi hỏi những câu hỏi này. Cô ấy không bao giờ thích nó, tôi không rõ tại sao. 


And then I grew up more and I started, I still, I'm still asking the same questions. I remember I used to sit with my friends and we used to debate the same ideas: what should we do, how should we think and no one had any answer for me. 


Và sau khi tôi lớn hơn, tôi bắt đầu, tôi vẫn vậy, tôi vẫn hỏi những câu hỏi tương tự. Tôi nhớ mình đã từng ngồi với bạn bè và chúng tôi đã từng tranh luận về những ý kiến ​​giống nhau: chúng tôi nên làm gì, chúng tôi nên nghĩ như thế nào và không ai có câu trả lời cho tôi. 


I didn't know what was the truth. I thought this was going to be the path of my life, I thought it was going to be linear and straightforward and very clear. And whenever someone asked me what do you want to become, I always had no answer for that, I didn't know what I wanted to do. 


Tôi không biết đâu là sự thật. Tôi nghĩ đây sẽ là con đường của cuộc đời tôi, tôi nghĩ nó sẽ riêng biệt, thẳng tắp và rất rõ ràng. Và bất cứ khi nào ai đó hỏi tôi rằng bạn muốn trở thành gì, tôi luôn không có câu trả lời cho điều đó, tôi đã không biết mình muốn làm gì. 


All I knew is I was good at art so I remember my father came to me and told me: “since you know how to draw, how to sketch, maybe you can become an architect” and so I did. I started architecture for five years and I started then doing things like these. And so art led me to architecture. This was the first link I found in my life. 


Tất cả những gì tôi biết là tôi giỏi nghệ thuật và tôi nhớ rằng bố tôi đã đến gặp tôi và nói với tôi rằng: “từ khi con bắt đầu biết vẽ, biết khắc họa, bố đã nghĩ con có thể sẽ trở thành một kiến ​​trúc sư tài năng” và quả thực tôi đã làm được. Tôi bắt đầu làm kiến ​​trúc được 5 năm và sau đó tôi bắt đầu làm những công trình như thế này. Và vì vậy nghệ thuật đưa tôi đến với ngành kiến ​​trúc. Đây là sự liên kết đầu tiên tôi tìm thấy trong đời. 


But then, I started becoming interested in 3d modeling and visualizing buildings, and so architecture led me to visualization. I started doing things like these. So I'm starting to find new links in my life and then suddenly I became interested in furniture design and product design and started doing things like these, from cardboard and wood. 


Sau đó, tôi bắt đầu quan tâm đến mô hình 3D và phác thảo các tòa nhà, và vì vậy kiến ​​trúc đã đưa tôi đến với mô hình hóa. Tôi bắt đầu làm những công việc như thế này. Tôi bắt đầu tìm thấy những liên kết mới trong cuộc sống của mình và sau đó đột nhiên tôi bắt đầu quan tâm đến thiết kế đồ nội thất, thiết kế sản phẩm và bắt đầu làm những thứ kiểu này, từ bìa cứng và gỗ.


But then, I started reading more and getting more educated. And I started becoming interested in philosophy and the next thing I knew, I started writing. Well, i was a very bad writer when i looked back, then, i never thought i would be a good writer. But the more i read, the more i felt, i have ideas in my head, i want to express. So I started writing and I wrote a book. So, reading led me to writing. 


Nhưng sau đó, tôi bắt đầu đọc sách và học hỏi nhiều hơn. Và tôi bắt đầu quan tâm đến triết học và điều tiếp theo tôi biết, tôi bắt đầu viết lách. Chà, tôi từng là một nhà văn rất tệ khi nhìn về quá khứ, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ là một nhà văn giỏi. Nhưng càng đọc, tôi càng cảm thấy, tôi có những ý tưởng trong đầu và tôi muốn diễn đạt chúng. Vì vậy, tôi bắt đầu viết và viết một cuốn sách. Việc đọc sách đã dẫn tôi đến việc viết lách. 


The more I read the more I started becoming interested in philosophy, and philosophy led me to business. Why? Because I wanted to share this information with the world, I wanted to invite the world to the ideas I read in books, great books. And business was one way to do that, because businesses can influence people. 


Càng đọc, tôi càng bắt đầu quan tâm đến triết học, và triết học đã dẫn tôi đến với kinh doanh. Tại sao? Vì tôi muốn chia sẻ những kiến thức này với thế giới, tôi muốn cả thế giới biết đến những ý tưởng mà tôi đọc được trong sách, những cuốn sách hay. Và việc kinh doanh là một cách để làm điều đó, bởi vì chúng có thể ảnh hưởng đến mọi người. 


So I came to Japan to study business and embark a new journey and the more I study business the more I find a connection between business and psychology. Because businesses know the human mind, because they want to sell to people, they know how people think. 


Vì vậy, tôi đã đến Nhật Bản, đến Nhật Bản để học kinh doanh và bắt đầu một cuộc hành trình mới, khi càng học nhiều về kinh doanh, tôi càng tìm thấy mối liên hệ giữa kinh doanh và tâm lý học. Vì việc kinh doanh cần hiểu biết tâm lý khách hàng, muốn bán được hàng chúng ta nên biết người khác nghĩ những gì. 


Facebook knows that because we always come back to facebook, because of these little cute red notifications. Amazon knows psychology, too because we are always joined back to, go back to amazon because of their ratings and the reviews and the discounts. And it also translates in architecture, because when we look at a building like this with so many details, it shows majesty, so it works in our psychology too. 


Facebook biết điều đó bởi vì chúng ta luôn quan tâm đến facebook, vì những thông báo nhỏ màu đỏ dễ thương này. Amazon cũng hiểu tâm lý bởi vì chúng ta luôn theo dõi amazon vì xếp hạng của họ, những đánh giá và những sự kiện giảm giá. Và nó cũng có liên quan đến kiến ​​trúc, bởi vì khi chúng ta nhìn vào một tòa nhà như thế này, với rất nhiều chi tiết, nó đã cho thấy sự uy nghi, tráng lệ. Và điều này cho chúng ta biết được kiến trúc cũng tác động đến tâm lý chúng ta. 


When I look back at hindsight, these are the links I find in my life: art let me do architecture and then architecture allowed me to visualization, visualization product design and so on, and then business led me to psychology. 


Khi tôi nhìn nhận lại, đây là những sự liên kết tôi tìm thấy trong cuộc đời mình: nghệ thuật cho phép tôi làm kiến ​​trúc và sau đó kiến ​​trúc đưa tôi đến kỹ năng mô hình hóa, mô hình hóa thiết kế sản phẩm… và sau đó kinh doanh dẫn tôi đến với tâm lý học.

 

I started to find links in my life. And remember i used to think this was going to be my life, but it turned out to be something like this. It was very unpredictable, not clear, not straightforward. And I started doing things totally different from the things I did before I started finding links. 


Tôi bắt đầu tìm thấy các liên kết trong cuộc sống của mình. Nhớ lại rằng tôi đã từng nghĩ rằng đây sẽ là cuộc sống của tôi, nhưng hóa ra lại là một thứ như thế này. Nó rất khó đoán, không rõ ràng, không liền mạch. Tôi bắt đầu làm những việc hoàn toàn khác với những việc tôi đã làm trước khi bắt đầu tìm kiếm các liên kết. 

So it was almost like my unique DNA, my path, my journey in life ,and so is yours. You have your own unique DNA, your own journey in life and your own set of skills that you can link together. 


Điều này gần giống như DNA duy nhất của tôi, con đường của tôi, hành trình của tôi trong cuộc sống, và với bạn cũng tương tự. Bạn có DNA của riêng mình, hành trình và bộ kỹ năng sống của riêng bạn, những kỹ năng mà bạn có thể kết hợp với nhau. 


So whenever someone asks me what do you like, it's very hard to answer that question. Because the more I find connection between things, the more I like more things. Now I appreciate every experience in my life. Because I know the importance of every little experience, it might connect with something, something else in the future and lead me to something totally different. So my realization was that everything is connected, everything is connected. 


Vì vậy, bất cứ khi nào ai đó hỏi tôi bạn thích gì, rất khó để trả lời câu hỏi đó. Bởi vì càng tìm thấy nhiều những mối liên hệ, tôi càng thích nhiều thứ hơn. Tôi đánh giá cao, tôi đánh giá cao mọi trải nghiệm trong cuộc sống. Bởi vì tôi biết tầm quan trọng của mỗi trải nghiệm, nó có thể kết nối với điều gì đó, điều gì đó mới lạ trong tương lai và đưa tôi đến một điều gì đó hoàn toàn khác. Vì vậy, nhận thức của tôi là mọi thứ đều được kết nối, mọi thứ đều được liên kết với nhau. 


So i started embracing every little experience, because i realized that everything is connected again And i started uh becoming, i'm always becoming, i'm sensing that i'm always experiencing more, i'm always creating a new self so i'm always becoming. 


Tôi bắt đầu đón nhận từng trải nghiệm nhỏ bởi tôi nhận ra rằng mọi thứ đều có mối quan hệ với nhau. Và tôi bắt đầu trưởng thành hơn, tôi cảm thấy rằng mình cần nhiều trải nghiệm hơn, tôi luôn tạo ra sứ mới mẻ cho bản thân, tôi luôn thay đổi không ngừng. 


So the problem today is the world is open. We have the internet and so many opportunities. We fear of missing out so many things we can do. How should we choose, then decide our life, our future? So many things we can do and so little time. Right? We fear missing out. 


Vấn đề ngày nay là thế giới hiện tại là thế giới mở. Chúng ta có Internet và có rất nhiều cơ hội. Chúng ta sợ bỏ lỡ rất nhiều điều chúng ta có thể làm. Chúng ta nên lựa chọn như thế nào để rồi quyết định cuộc đời, tương lai của chúng ta? Rất nhiều thứ chúng ta có thể làm nhưng lại có quá ít thời gian. Đúng không? Chúng tôi sợ bỏ lỡ.


But remember everything is connected. So I thought that my life would be like this, right linear and clear. But when I understood that everything is connected, I understood that doors of opportunities from the back are connected. So when we choose one thing, one door of opportunity to open, it may lead to something else in the future. 


Nhưng hãy nhớ mọi thứ đều được liên kết với nhau. Tôi từng nghĩ rằng cuộc sống của mình sẽ thế này, nó tuyến tính và rõ ràng. Nhưng khi tôi hiểu rằng mọi thứ đều được kết nối, tôi đã hiểu rằng những cánh cửa cơ hội từ phía sau đều được kết nối với nhau. Vì vậy, khi chúng ta lựa chọn một thứ, một cánh cửa cơ hội mở ra, nó có thể dẫn đến một thứ khác trong tương lai. 


With that realization, I no longer fear choosing one path, because I might connect it with something else and it might lead to something else. Now, why are we losing connections? Why is it hard for us to decipher and connect events in our life and things we like? Well, it is because of noise. 


Với nhận thức đó, tôi không còn sợ phải chọn một con đường nữa, bởi vì tôi có thể kết nối nó với thứ khác hay nó có thể dẫn đến một thứ khác. Bây giờ vấn đề là tại sao chúng ta lại không tìm được sự liên kết này? Tại sao chúng ta khó giải mã và kết nối các sự kiện và những điều chúng ta thích trong cuộc sống ? Chà, đó là do sự hỗn độn. 


Noise from society, society tells us how to dress, how to walk, how to act. And parents also tell us how to act, and how to wear our clothes and what to do and what to not and what not to do, and also media. So our many external influences are influencing us, and telling us what to do. 


Sự hỗn độn từ xã hội, xã hội tác động đến chúng ta cách ăn mặc, cách đi đứng, cách cư xử. Và cha mẹ chúng ta cũng dạy cho chúng ta biết cách hành xử, cách mặc quần áo, những gì nên làm và những gì không nên làm, và cả về các phương tiện truyền thông. Vì vậy, có nhiều yếu tố tác động bên ngoài chúng ta đang ảnh hưởng đến chúng ta và cho chúng ta biết phải làm gì. 


And it acts as a barrier between what we actually want from the inside and what we actually do. There's a huge shield of noise coming from the external world that doesn't allow us to do what we truly want. So we do something we don't truly want and we end up being unhappy.


Điều này hoạt động như một rào cản giữa những gì chúng ta thực sự muốn từ bên trong và những gì chúng ta đang làm. Có một lá chắn lớn về sự hỗn độn từ thế giới bên ngoài không cho phép chúng ta làm những gì chúng ta thực sự muốn. Và từ đó chúng ta làm những điều mà chúng ta không thực sự muốn và cuối cùng chúng ta không cảm thấy hạnh phúc. 


I remember when we were children, we used to be very curious, we used to ask very a lot of questions: why does the airplane? How does the airplane, airplane fly? Why does the moon follow us? All these questions we used to ask them but when we grew up, we stopped asking questions. Because society expected us to have answers. We stopped being curious. 


Tôi nhớ rằng khi còn nhỏ, chúng ta thường rất tò mò, chúng ta đã từng đặt rất nhiều câu hỏi: Tại sao lại có máy bay? Máy bay bay như thế nào? Tại sao mặt trăng lại “đi theo” chúng ta? Tất cả những câu hỏi này chúng ta đã từng hỏi, nhưng khi lớn lên, chúng ta đã không còn đặt câu hỏi nữa bởi vì xã hội đã cho chúng ta câu trả lời. Chúng ta ngừng tò mò.

 

So the truth is no one knows. This is a very good truth that I realized, an important truth that I realized. Now I wish someone told me that when I was a child like no one knows, no one has a guide for you, no one has a leader for you, that you have decided and you have to create your own truth in life. 


Sự thật không có một ai biết. Đây là một sự thật quan trọng mà tôi đã kịp nhận ra. Bây giờ tôi ước có ai đó nói với tôi khi tôi còn là một đứa trẻ rằng: “Không ai biết cả, không ai hướng dẫn bạn, không ai dẫn dắt bạn, bạn có quyền tự quyết định và bạn phải tạo ra chính mình trong cuộc sống”. 


With that realization, I figured out that I should create my own truth and I should write my own guide. So I started returning to myself and create my own truth. 


Với nhận thức đó, tôi nhận ra rằng tôi nên tạo ra sự thật của riêng tôi và tôi nên tự viết ra hướng dẫn của riêng mình. Vì vậy, tôi bắt đầu trở về với bản thân và thực hiện công việc tạo nên sự thật của riêng mình. 


And my last connection was psychology led me to nature. Why nature? Because when we zoom out of earth to space, from that vantage point, this is who we are now. We are one little dot, a pale blue dot, they called it, this, this is Japan and this is my country, Lebanon. 


Liên kết cuối cùng của tôi là tâm lý học đã đưa tôi đến với thiên nhiên. Tại sao lại là thiên nhiên? Khi chúng ta phóng tầm nhìn ra khỏi trái đất, đến không gian vũ trụ, từ vị trí này, chúng ta là gì. Chúng ta chỉ là một chấm nhỏ, một chấm xanh nhạt, đây là Nhật Bản và đây là đất nước của tôi, Lebanon. 


We are all united in this one dot because there are no boundaries there, there are no flags there. From the vantage point of space, we are not. So I started, I started always to remind myself, to dare to experiment outside the borders of my culture, to always learn and most importantly unlearn. If I have, if I consume bad information in the past, I can edit it and I can change it. 


Tất cả chúng ta đều thống nhất trong một dấu chấm này bởi vì ở đó không có ranh giới, không có cờ ở đó. Từ vị trí thuận lợi của không gian, chúng ta không là gì cả. Vì vậy, tôi bắt đầu nhắc nhở bản thân, bắt đầu trải nghiệm những điều bên ngoài biên giới văn hóa của mình, luôn học hỏi. Nếu tôi có, nếu tôi tiếp nhận những thông tin xấu trong quá khứ, tôi có thể chỉnh sửa và thay đổi nó. 


I always remind myself to assume nothing, take nothing for granted and always question everything: why do i have five fingers? Why do I have two feet? How do I walk? Question every little detail in my life, and take nothing for granted. 


Tôi luôn nhắc nhở bản thân không nên coi thường điều gì, không coi gì là điều hiển nhiên và luôn đặt câu hỏi về mọi thứ: Tại sao tôi lại có năm ngón tay? Tại sao tôi có hai bàn chân? Làm thế nào để tôi bước đi được? Câu hỏi từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống của tôi, và không coi đó là điều hiển nhiên. 


So to find our own truth, we have to start connecting experiences in our life, to find what we want, what you truly want. So we have to experience more. 

Vậy để tìm ra chân lý của chính mình, chúng ta phải bắt đầu kết nối những trải nghiệm trong cuộc sống của chúng ta, tìm ra những gì chúng ta muốn, những gì bạn thực sự muốn. Và chúng ta phải trải nghiệm nhiều hơn nữa.


And in my opinion, if you want to experience more, we have to break fear. This is the problem. If we were able to break fear and stop being afrai,d we can be we can experiment more and we can connect more and we can find what we truly want. 


Theo quan điểm của tôi, nếu muốn trải nghiệm nhiều hơn, chúng ta phải phá tan nỗi sợ hãi. Đây là vấn đề. Nếu chúng ta có thể phá vỡ nỗi sợ hãi và ngừng trở thành một kẻ luôn sợ hãi, chúng ta có thể có những trải nghiệm nhiều hơn, chúng ta có thể kết nối nhiều hơn, chúng ta có thể tìm thấy những thứ chúng ta thực sự muốn. 


I love this quote by Alexander The Great, he said: “Throughout every generation of the humankind race, there has been a constant war, a war with fear. Those who have heard the courage to defeat it are made free but those who are conquered by it are made to suffer until death takes them or they defeat it”. 


Tôi thích câu nói này của Alexander Đại Đế, anh ấy đã nói: “Trong suốt mọi thế hệ của loài người đã có một cuộc chiến liên miên, đó là cuộc chiến với nỗi sợ hãi. Những người can đảm đánh bại nó sẽ có được tự do nhưng với những ai bị chinh phục bởi nó sẽ buộc phải chịu đựng cho đến khi cái chết đến với họ hoặc họ có thể hạ gục nó”. 


So our only war is an internal war and it's a war with fear. If we were able to defeat it, we can find our own truth our own answers. So i always ask myself how can i be less afraid, i don't want to be afraid, how can i be less afraid? 


Vì vậy, cuộc chiến duy nhất của chúng ta là cuộc chiến bên trong, đó là cuộc chiến với sự sợ hãi. Nếu chúng ta có thể đánh bại nó, chúng ta có thể tìm ra sự thật của chính mình và câu trả lời cho chính chúng ta. Tôi luôn tự hỏi mình làm thế nào để tôi bớt sợ hãi, tôi không muốn trở nên sợ hãi, phải làm thế nào giờ?


And I always remind myself that rejection is always, always better than regret. Is it, it's okay for me to to get rejected? For people to tell me no? Why? 


Và tôi luôn nhắc nhở bản thân rằng sự từ chối luôn luôn tốt hơn là việc hối tiếc. Liệu việc đưa ra lời từ chối có ổn không? Về những người mà tôi nói không? Tại sao vậy? 


Because rejection is okay. It's better than regretting it in the future and saying: “No, I wish I did that, I always remind myself that rejection will only hurt me, will only sting for one minute, but regret will last my whole life. I regret something for my whole life that I didn't do it”. 


Vì từ chối cũng không gây ảnh hưởng gì, tốt hơn so với việc phải hối hận về điều gì đó trong tương lai và nói rằng: “Không, tôi ước gì tôi đã làm như vậy, tôi luôn nhắc nhở bản thân rằng sự từ chối sẽ chỉ làm tổn thương tôi, sẽ chỉ nhức nhối trong một phút, nhưng sự hối hận sẽ kéo dài cả đời tôi, tôi hối tiếc một điều gì đó mà cả đời đã không thể làm”.


So this is a reminder for me. I don't want to be afraid, so always ask, always ask and don't be afraid. Remember juxt rejection only stings for a minute, but regret lasts a whole lifetime. 


Vì vậy, đây là một lời nhắc nhở cho tôi. Tôi không muốn sợ hãi, vì vậy hãy luôn hỏi, hãy luôn đặt câu hỏi và đừng sợ. Hãy nhớ những lời từ chối chỉ kéo dài trong một phút, nhưng sự hối tiếc kéo dài cả đời. 


I love this quote, also by Robert Kiyosaki, he's a Japanese american businessman and he says: ”When it comes to life and money, people always like to play it safe, because they like to be secure, to feel secure. So they are not directed by passion, they are directed by fear. Fear guides them not passion”. 


Tôi thích câu nói này của Robert Kiyosaki, anh ấy là doanh nhân người Mỹ gốc Nhật, anh ấy nói: "Khi nói đến cuộc sống và tiền bạc, mọi người luôn thích sử dụng an toàn, bởi vì họ thích sự an toàn, thích sự yên tâm. Vì vậy, họ không được định hướng bởi niềm đam mê của mình, họ bị định hướng bởi sự sợ hãi. Nỗi sợ hãi đã dẫn dắt họ thay vì niềm đam mê”. 


So always ask and stay curious and be passionate about what you do. If you don't know what you want to do, find it, experience more. 


Hãy luôn học hỏi và luôn tò mò và duy trì đam mê với những gì bạn làm. Nếu bạn không biết mình muốn làm gì, hãy tự tìm kiếm, trải nghiệm nhiều hơn.


This was me, yes, a few years later, and what changed in this picture is: I decided that I'm gonna follow, I'm gonna find my own truth because no one has a guide for me, I'm gonna build my own guide so I decided to find my own truth. 


Đây là tôi vài năm sau, và điều gì đã thay đổi trong hình ảnh này: Tôi đã quyết định rằng tôi sẽ theo đuổi, tôi sẽ tìm ra chân lý của riêng mình bởi vì không ai có hướng dẫn cho tôi, tôi sẽ xây dựng hướng dẫn cho riêng mình vì vậy tôi quyết định tìm ra sự thật của mình.


So always dare to experiment outside the borders of your culture, learn and unlearn, assume nothing and always question everything. 


Hãy luôn dám trải nghiệm bên ngoài khuôn khổ văn hóa của bạn, học hỏi và cởi mở, đừng suy đoán hãy luôn đặt câu hỏi về mọi thứ. 


Thank you very much.


Cảm ơn các bạn rất nhiều.

 

Cảm ơn bạn đã thật chăm chỉ, nếu cần thêm tài liệu hãy nói với DJC. Bạn thấy đoạn dịch nào chưa phù hợp hãy comment ở phần bình luận, DJC rất hân hạnh được nghe góp ý của bạn. Nếu cần hỗ trợ hãy liên hệ với DJC và đừng quên tải App để xem tài liệu trên giao diện thân thiện hơn và sở hữu kho tri thức tinh hoa Việt.


iOS:         TẢI APP NGAY

Android:  TẢI APP NGAY