DJC

HÀNH TRÌNH CỦA GIÁC NGỘ VÀ CHỮA LÀNH

Đăng bởi Hồi Hoàng - 3135 lượt xem

- 10 phút để đọc

HÀNH TRÌNH CỦA GIÁC NGỘ VÀ CHỮA LÀNH

Giác ngộ và chữa lành không phải là một con đường cho những trái tim yếu đuối. Bạn sẽ rất tầm thường, sẽ quỵ gối rất nhiều, rất nhiều lần.

Những gì bạn nghĩ là mình biết đôi lúc sẽ tan biến, không còn gì hết. Những hiểu biết sâu sắc nhất của bạn, những kinh nghiệm kinh ngạc nhất, sự nghiệp của bạn, đều có thể sụp đổ, tan vỡ. Thỉnh thoảng, không một lời cảnh báo. 

Bạn sẽ phải bắt đầu lại, một lần nữa, lần nữa và lại một lần nữa.

Bạn sẽ được nếm trải phúc lạc và niềm vui của cuộc sống, chắc chắn là như vậy. Một ngày nào đó, chắc chắn bạn sẽ cười với sự đơn giản của cuộc sống, chắc chắn là như thế.

Nhưng bạn cũng sẽ phải đầu hàng những nỗi sợ sâu thẳm nhất, phải đối diện với bóng tối ở bên trong. Bạn sẽ bước vào tận cùng của những khổ đau mà bạn chưa từng biết đến. Bạn sẽ khóc sông khóc biển cho đứa trẻ đáng thương bị bỏ rơi ở bên trong mình.

Bạn sẽ phẫn nộ lên đến tận mây xanh, giận bố mẹ, tất cả những người thầy đã làm bạn thất vọng, những lời nói dối, căm thù tất cả những ai không có ở bên bạn khi bạn cần họ nhất. Có những ngày bạn sẽ run rẩy vì sợ hãi. Có những ngày dường như mặt đất nuốt sẽ chửng bạn vào và rồi lại nhổ toẹt ra.

Đôi lúc bạn nghĩ mình đã sắp đi đến cuối con đường để rồi lại thấy mình ở vạch xuất phát chiết tiệt. Đôi lúc bạn sẽ cảm thấy như muốn bỏ cuộc. Đôi lúc bạn cảm giác như mình không tiến bộ một chút nào. Đôi lúc bạn sẽ nguyền rủa cái ngày bạn bước chân vào con đường này. 

NHƯNG BẠN ĐANG CHỮA LÀNH. Đúng vậy!

Bạn đang trả nghiệp của hàng tỉ tỉ năm. Những hoàn cảnh nảy sinh bởi nỗi sợ đang dần biến mất. Bạn sẽ nhìn thấy cuộc sống, một cách trần trụi nhất. Bạn trở về với bản tính tự nhiên của mình, về với Khu Vườn, về với sự hoang dại, nơi bạn được sinh ra.

Nó không hề dễ dàng, không bình an.

Nó không phải là kiểu tâm linh mà bạn vẫn thường thấy.

Nó không phải lúc nào cũng tràn ngập yêu thương, ánh sáng, niềm vui, sự tích cực và sự nhận biết tự nhiên. (Đây chỉ là một giấc mơ cho những đứa trẻ sợ hãi)

Không, đây là một sự thức tỉnh thực sự. Bạn là một chiến binh của sự thật ở đây, mệt mỏi bởi những thứ nhảm nhí và những lời hứa vờ vĩnh, khóc lóc, cuồng nhiệt, cười đùa với sự toàn thiện tuyệt vời, dữ dội như chính bạn là.

Những giấc mơ cũ đã tan vỡ nhưng bạn thì không. Những tiếng nói của sợ hãi, xấu hổ, phân vân vẫn có ở đấy nhưng giờ đây bạn lớn hơn thế.

Sẽ có những ngày bạn cảm thấy nhỏ bé, ừ, nhưng sẽ có những ngày bạn có thể giữ cả Vũ Trụ trong lòng bàn tay mình. Bạn đã rạn vỡ để trở thành toàn vẹn, bạn đã đánh đổi sự an toàn cũ rích cho một chuyến phiêu lưu cuộc đời, đã từ bỏ những giáo lý buồn tẻ cũ kỹ lấy sự rung động rộn ràng của những gì chưa biết.

Bạn đang tìm thấy sự an toàn ngay cả trong những nơi đen tối nhất, vẻ đẹp ở những nơi cô đơn nhất và tình yêu ở những nơi mà bạn nghĩ tình yêu sẽ bỏ rơi mình.

Cuộc sống không bao giờ bỏ rơi bạn bởi bạn là cuộc sống. Kể cả khi bạn có gục ngã xuống đất, bạn vẫn hoàn toàn được bao bọc, ôm ấp. Và thì sao? THÌ SAO! Bạn ngã, bạn làm mình bị thương. Bạn cảm thấy xấu hổ, bạn nức nở sực tỉnh khỏi giấc mơ cũ kỹ của mình. THÌ SAO? Bạn khóc than cho những kỳ vọng rồi quay lại đối mặt với sự thât và sự thật thì không bao giờ tệ như bạn sợ.

Bạn gượng đứng dậy, phủi bụi, bước tiếp trên con đường.

Nói thật là, bạn chưa bao giờ rời bỏ con đường. Bởi con đường chưa bao giờ rời bỏ… bạn.

Con đường tự hình thành dưới chân bạn, trong từng khoảnh khắc, với mỗi bước chân bạn bước đi hay dừng lại, hân hoan trong cuộc hành trình của bạn, trân trọng bạn đúng như bạn là, cúi đầu trước mỗi thất bại và thành công của bạn.

Vậy thì,  Hãy bắt đầu lại, và BƯỚC ĐI TRÊN HÀNH TRÌNH GIÁC NGỘ VÀ CHỮA LÀNH CHO CHÍNH BẠN NHÉ!

Nguồn: Jeff Foster
Ảnh: Internet